Trong kẽ hở của những sợi xích đen kịt, nấm mốc mọc đầy lông tơ chen chúc nhau. Cả chiếc giường tựa như một ổ ấm nuôi dưỡng nấm mốc, biến thành một chiếc ghế bao bọc Tiểu Bình ở chính giữa.
Làn da trắng bệch của nàng dường như phát sáng trong bóng đêm, đôi mắt nhắm nghiền, không rõ là đã mất đi ý thức hay chỉ đang chìm vào giấc ngủ sâu.
Chẳng những đôi tay đôi chân, ngay cả cổ nàng cũng bị xiềng bằng một sợi xích sắt. Chiếc ô đỏ được nàng ôm chặt trong lòng.
Lâm Thâm dừng lại trước bình phong, chăm chú nhìn nàng không hề nhúc nhích.




